BẢO THÁP TRẮNG RUWANWELISAYA: NƠI CẤT GIỮ PHÉP MÀU 2.500 NĂM CỦA ĐỨC PHẬT
BẢO THÁP TRẮNG RUWANWELISAYA: NƠI CẤT GIỮ PHÉP MÀU 2.500 NĂM CỦA ĐỨC PHẬT
Nằm giữa lòng cố đô Anuradhapura, Đại Bảo Tháp Ruwanwelisaya (Ruwanweli Maha Seya) không chỉ là một công trình kiến trúc Phật giáo khổng lồ mà còn là một trong 16 thánh tích thiêng liêng nhất của Sri Lanka. Với sắc trắng tinh khôi nổi bật giữa nền trời xanh, tháp là biểu tượng cao cả cho lòng sùng kính mãnh liệt và sự trường tồn của Phật giáo Nguyên thủy (Theravada) trên đảo quốc này.

Tôn Giáo và Lịch Sử: Lời Tiên Tri Thành Sự Thật
Lịch sử của Ruwanwelisaya bắt nguồn từ một lời tiên tri. Theo sử thi vĩ đại Mahavansa, chính Đức Phật Thích Ca Mâu Ni đã từng tiên đoán về sự xây dựng của bảo tháp này trong tương lai. Sự kiện này được chứng thực khi Vua Devanampiyatissa (thế kỷ III TCN), dưới sự hướng dẫn của Đại đệ tử A-la-hán Mahinda (người mang Phật giáo đến Sri Lanka), đã cắm một cột đá khắc chữ để đánh dấu vị trí thiêng liêng này, chờ đợi lời tiên tri ứng nghiệm.
Người thực hiện lời tiên tri đó là Vua Dutugemunu (Duṭṭhagāmaṇī) vào thế kỷ II TCN. Vị vua này không chỉ nổi tiếng vì đã thống nhất Sri Lanka mà còn vì lòng sùng kính vô hạn với Tam Bảo. Ông đã khởi công xây dựng bảo tháp với mục đích thiêng liêng: an vị số lượng Xá Lợi Phật lớn nhất từng được tập hợp tại một nơi trên thế giới.
Khi Vua Dutugemunu qua đời, công trình chưa hoàn thành, nhưng đã được người em trai ông là Vua Saddhatissa tiếp tục và hoàn thiện. Điều này thể hiện trách nhiệm bảo tồn và phát triển Phật pháp là yếu tố xuyên suốt trong chính sách của hoàng gia Sinhalese.

Kiến Trúc và Văn Hóa: Kỳ Công Kỹ Thuật Cổ Đại
Ruwanwelisaya, còn được gọi là Mahathupa (Đại Tháp), có chiều cao ban đầu khoảng 103 mét và chu vi 286 mét, từng là một trong những công trình kiến trúc lớn nhất thế giới cổ đại. Tuy nhiên, giá trị thực sự của nó nằm ở sự tinh xảo trong cấu trúc và ý nghĩa biểu tượng:
1. Nền Móng Bất Hoại:
Sử thi Mahavansa ghi chép chi tiết đáng kinh ngạc về quá trình xây dựng nền móng, cho thấy kỹ năng xây dựng vượt trội của người Sri Lanka cổ đại.
- Móng tháp được đào sâu bảy sải tay, được lót bằng đá tròn và sau đó được nghiền thành những mảnh nhỏ.
- Nền móng được nén chặt bằng chân của những con voi mang giày da.
- Sau đó, nhiều lớp vật liệu quý và bền bỉ được đắp lên, bao gồm gạch, thạch cao thô, thạch anh, lưới sắt, đất sét thơm, tinh thể đá, và thậm chí cả tấm đồng dày 8 inch và tấm bạc dày 4 inch trộn với thủy ngân và dầu mè.
- Quá trình này được lặp lại bảy lần theo lời dạy của các vị A-la-hán, nhằm mục đích tăng cường độ bền cho bảo tháp, giúp nó đứng vững trước những trận động đất hoặc thiên tai tồi tệ nhất.
2. Xá Lợi Thất Huyền Bí và Phép Lạ:
Xá Lợi Thất (Relic Chamber) của bảo tháp được cho là nơi an vị một lượng lớn Xá Lợi của Đức Phật. Bên trong, các bức tường được trang trí bằng các bức bích họa mô tả chu kỳ luân hồi (samsara) của Đức Phật và câu chuyện về cuộc đời Ngài.
Các vị A-la-hán tham gia nghi lễ niêm phong đã phát nguyện một lời thề phi thường: "Xá Lợi Thất sẽ không rung chuyển ngay cả khi có động đất; hoa được dâng cúng sẽ không héo tàn cho đến khi Phật Pháp chấm dứt; đèn được thắp sẽ không tắt..."
Đặc biệt hơn, khi Xá Lợi được mang đến để an vị, theo truyền thuyết, Xá Lợi đã phóng lên không trung và tự tạo thành một pho tượng Phật trong tư thế Nhập Niết Bàn (Parinibbana), gây chấn động mặt đất, chứng minh cho phép màu và sự linh thiêng tuyệt đối của bảo tháp.
3. Tường Rào Voi (Elephant Wall):
Xung quanh bảo tháp là một bức tường bao gồm các bức tượng voi được chạm khắc liền khối, tạo ấn tượng về một đội quân voi khổng lồ đang bảo vệ thánh tích.

Tầm Quan Trọng Hiện Đại:
Ngày nay, Ruwanwelisaya đã được phục chế lại gần kích thước ban đầu, là một trong những địa điểm hành hương hàng đầu và là trung tâm của Tam Giác Văn Hóa Sri Lanka. Việc cúng dường, hành hương, và thiền định tại đây là một phần không thể thiếu trong đời sống tâm linh của Phật tử khắp thế giới, là nơi họ bày tỏ niềm tin tuyệt đối vào Tam Bảo.
Ruwanwelisaya, với màu trắng lộng lẫy và lịch sử bi tráng, không chỉ là một di tích khảo cổ mà còn là minh chứng sống cho niềm tin và nghệ thuật Phật giáo đã được bảo tồn qua hơn hai thiên niên kỷ.